Đứng trên lầu ba nhìn xuống dãy đường dày đặc những chuyến xe đi lại, quá khứ xa xưa lại ùa về như những luồng gió lạnh làm cho người ta run lên từng cơn theo luồng gió rít...
Ngày xưa, cũng tiết trời như hôm nay, dưới con đường và hàng cây đó, em và tôi sao mà vô tư và lãng mạn đến thế, tôi thì cứ mãi đạp xe và ngước mặt lên trời để hứng luồng khí lạnh thân quen của mùa khô tây nguyên. Còn em ngồi sau xe tôi và thỉnh thoảng thét lên theo luồng gió đến như muốn khoe niềm hạnh phúc của mình với gió. Chúng tôi như chìm trong tình yêu để rồi quên đi tất cả, xung quanh như chỉ có mình chúng tôi.
Ngày xưa em bảo, em không thích những người làm nghề như anh, luôn đi đây đi đó, thế nhưng số phận lại đưa đẩy thế nào mà anh lại gặp em. Đúng thật người ta bảo “Ghét của nào trời trao của đó”. Vậy mà giờ đã 6 năm trôi qua rồi em nhỉ? Ngày ấy, anh như say đắm trong hạnh phúc của thực tại mà lãng quên mất việc phải vun đắp cho tình yêu của chúng ta. Anh yêu em bởi một tình yêu chân thực và hết sức bình dị. Để rồi cứ yêu và phấn đấu trong công việc với ý định đưa lại sự sung túc cho cuộc sống gia đình sau này mà không biết suy nghĩ và cảm giác của em.
Chiều nay, với luồng gió lạnh và cơn mưa phùn cuối mùa, kỷ niệm ngày xưa ùa về gấp bội phần khi anh vội vã tấp vào quán cóc bên lề đường để trú mưa. Từ chiếc radio anh lại được nghe bản nhạc mà em nhắc đến khi nói lời chia tay: “Cho em một ngày, một ngày thôi, một ngày không khắc khoải chờ đợi, một ngày đôi chân không mệt mỏi, một ngày không có lá me rơi…”. Đúng thật, ngày ấy là ngày sinh nhật em vậy mà anh đang mải miết tận rừng xanh, với những phóng sự dang dở. Để rồi khi trở về nhận được dòng chữ nhỏ với lời từ biệt của em, anh như con chim lạc giữa đại dương mênh mông. Cứ bay, bay miết mà không biết mình đang về đâu. Anh hờn tủi, căm tức, hối hận, chán nản và tuyệt vọng. Anh lao mình vào những cơn say để cố quên đi quá khứ, cho đến một ngày anh tiều tụy và kiệt quệ, phải nhập viện trong tình trạng hôn mê. Và thời khắc định mệnh đó một lần nữa em lại đến bên anh.
Nhưng quá muộn, em trở lại bên anh vì thương cảm. Trái tim em thì lạnh mất rồi. Anh lại mất em...
Posted on Sunday, September 30, 2007 - 13:20